‘Nếu em nhận được can thiệp sớm, thì em đã có cơ hội học tập và hoà nhập tốt hơn’

Đó là điều mà Đ, một chàng trai 26 tuổi có rối loạn phổ tự kỷ đã chia sẻ cùng saigonchildren. Đ hiện đang làm việc cho công ty của gia đình, sau khi tốt nghiệp tại một trường đại học quốc tế ở Việt Nam. 

Từ quan niệm chưa đúng về tự kỷ và sợ điều tiếng của người ngoài ảnh hưởng đến gia đình khi còn nhỏ, tuy Đ. đã bộc lộ những dấu hiệu của rối loạn phổ tự kỷ, nhưng các biểu hiện quan trọng  đó đã bị gia đình cậu bạn bỏ qua vì cho rằng đó chỉ là biểu hiện của một đứa trẻ nghịch ngợm. Vì thế, Đ. đã bị  lỡ một cơ hội để được can thiệp kịp thời trong giai đoạn vàng từ 3 đến trước 7 tuổi. 

Trong giai đoạn phát triển, Đ. gặp rất nhiều khó khăn trong học tập cũng như giao tiếp. Ngoài việc học văn hóa ở trường, Đ. còn được học thêm với các giáo viên bộ môn tại nhà để củng cố kiến thức. Nhưng do các giáo viên không có chuyên môn trong việc giảng dạy trẻ đặc biệt nên thầy cô không hiểu được tình trạng và suy nghĩ của Đ. để có thể khiến việc học đối với Đ. thú vị hơn. Sự gia tăng của áp lực học tập qua từng cấp học đã khiến tình trạng sức khoẻ tinh thần của Đ. ngày một xấu đi. 

Có lần, một người em họ học cùng trường biết được tình trạng của Đ. đã đi rêu rao với mọi người về khuyết tật của anh họ mình. Sau sự việc đó, Đ thường xuyên bị bắt nạt, kỳ thị bởi các bạn cùng trường và cuối cùng bắt buộc phải chuyển trường vì không chịu được  những sự xúc phạm này. Đ. đã rất tổn thương và tự thu mình lại rất nhiều sau biến cố và luôn cảm thấy khó chịu khi phải đi ra ngoài tiếp xúc với mọi người vì sợ sẽ gặp phải tình trạng tương tự. 

Mọi thứ càng diễn biến xấu hơn vào năm Đ. học lớp 12. Khi lượng kiến thức trở nên quá tải, cộng với việc không nhận được sự hỗ trợ học tập phù hợp, Đ đã thường xuyên mất ngủ vì lo lắng. Sau đó, Đ. quyết định trao đổi với thầy hiệu trưởng về vấn đề của mình.  

Cuộc nói chuyện đó đã trở thành bước ngoặt cho cuộc đời Đ. khi bạn được gia đình đưa đi nước ngoài để chẩn đoán và điều trị. Đ. được chẩn đoán mắc rối loạn phổ tự kỷ, tăng động giảm chú ý cùng các vấn đề tâm lý nghiêm trọng do áp lực lâu dài như: rối loạn lưỡng cực và nhạy cảm quá mức. Ban đầu, kết quả chẩn đoán đó thực sự khiến gia đình Đ rất sốc và khó chấp nhận, nhưng nhờ những tư vấn chân thành của bác sĩ, họ đã hiểu rằng chỉ có đối diện và chấp nhận với tình trạng sức khoẻ của Đ. là cách tốt nhất để Đ. có thể nhận được những sự hỗ trợ và điều trị phù hợp. 

Kết thúc một tháng ròng rã can thiệp ở nước ngoài, Đ. trở về Việt Nam và theo học chương trình cử nhân tại một trường đại học quốc tế tại Việt Nam. Tại đây, Đ. đã gặp vợ mình, người đã mở lòng, thấu hiểu và động viên Đ. để trở nên tốt hơn mỗi ngày. Người đã giúp Đ. biết cách giao tiếp tốt hơn, tạo cơ hội để Đ. được ra ngoài giao tiếp nhiều hơn để có thể từng bước hoà nhập với cộng đồng, từ đó, Đ. đã tự tin hơn và linh hoạt hơn trong ứng xử, làm việc và chung sống với những người xung quanh. 

Khi được hỏi về cảm nghĩ về chương trình Thử Thách Bước Chân và 30 Ngày Nhận Thức Về Tự Kỷ, cả 2 vợ chồng Đ. đều cảm thấy rằng đây là một sự kiện ý nghĩa, vừa giúp nâng cao sức khoẻ, vừa giúp mọi người có cái nhìn đúng đắn hơn về dạng khuyết tật phát triển phức tạp này. 

Vợ Đ chia sẻ: ‘Thông qua câu chuyện của Đ, em cũng muốn góp một tiếng nói động viên  đến những gia đình có con emcó rối loạn phổ tự kỷ, hãy cho trẻ đi can thiệp, càng sớm  càng tốt, vì tiếp cận với can thiệp sớm sẽ giúp thay đổi hoàn toàn cuộc đời của một đứa trẻ tự kỷ, giúp trẻ dễ dàng hoà nhập với cộng đồng, thuận lợi hơn trong học tập và tự tin phát triển hết tiềm năng của mình’.